(Xi nhan) - Cách đây 46 năm, vào lúc 16 giờ ngày 24 tháng 7 năm 1968, tại ngã ba Đồng Lộc, 10 cô gái TNXP đã hi sinh ở tuổi đẹp nhất cuộc đời mình. Bài thơ kể về giây phút đơn vị đào tìm thi hài của các cô bị bom vùi lấp nhưng tìm mãi, tìm mãi mà vẫn thiếu một người: Cúc ơi!
| CÚC ƠI!
Cúc ơi em ở đâu không về tập hợp? Chín bạn đã quây quần đủ hết Nhỏ - Xuân - Hà - Hường - Hợi - Rạng - Xuân - Xanh A trưởng Võ Thị Tần điểm danh Chỉ thiếu mình em (Chín bỏ làm mười răng được!)
Đất sâu bao nhiêu bọn anh không cần biết Chỉ sợ em đau nên nhát cuốc chùng
Đất nâu lạnh lắm Da em xanh Áo em thì mỏng!
Về với bọn anh tắm nước sông Ngàn Phố Ăn quýt đỏ Sơn Bằng Chăn trâu cắt cỏ Bài toán lớp Năm em còn chưa nhớ Gối còn thêu dở Cơm chiều chưa ăn.
Đồng đội tìm em Đũa găm, cơm úp Gọi em! Gào em! Khan cổ cả rồi Cúc ơi!
Nhà thơ Yến Thanh tên thật là Nguyễn Thanh Bình, khi đó là cán bộ phụ trách kỹ thuật của ngành giao thông trực tiếp làm việc tại túi bom Đồng Lộc nên đã tận mắt chứng kiến sự việc. Liệt sĩ Hồ Thị Cúc là người em út của tiểu đội TNXP do chị Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng. Theo mình, đây là bài thơ xúc động nhất viết về các cô gái Đồng Lộc. |
0 nhận xét:
Đăng nhận xét